Câu nói kinh điển này xuất phát từ bài "Ode to the Dusk River" của Bai Juyi thời nhà Đường:
Một tia nắng chiều trải dài trên mặt nước, một nửa dòng sông xào xạc, một nửa dòng sông đỏ rực.
Tiếc thay, đêm mùng ba tháng chín, sương như ngọc, trăng như cánh cung.
Lưu ý:
⑴Âm trên sông lúc chạng vạng: Bài thơ do dòng sông viết lúc chạng vạng.Âm, một thể thơ cổ.
⑵ Mặt trời lặn: Ánh sáng của mặt trời sắp lặn.Cũng đề cập đến hoàng hôn.
⑶Sese: Ý nghĩa ban đầu là kho báu màu xanh lam, ở đây nó ám chỉ màu xanh lá cây.
⑷Xấu: dễ thương.Ngày 3 tháng 9: Ngày thứ ba của tháng 9 âm lịch.
⑸Zhenzhu: Ngọc trai.Trăng giống như một cánh cung: Vào ngày 3 tháng 9 âm lịch, mặt trăng ở tứ quý, cong như cánh cung.
Bản dịch:
Một tia nắng chiều dần lặn trên dòng sông, một nửa dòng sông xanh biếc, một nửa dòng sông đỏ rực.
Đẹp nhất là đêm ngày ba tháng chín ấy, khi những giọt sương mai sáng như ngọc và vầng trăng khuyết hình cánh cung.
Đánh giá cao:
Ý tưởng tuyệt vời của “Ode to the Dusk River” nằm ở sự kết hợp giữa hai cảnh đẹp của thiên nhiên.Một là khung cảnh tuyệt đẹp của mặt trời lặn và ánh hoàng hôn soi bóng trên sông; bên kia là đêm mờ mịt với vầng trăng lưỡi liềm đang lên và những giọt sương trong vắt.
Một tia nắng lặn trải dài trên mặt nước, ánh hoàng hôn chiếu xuống dòng sông. Nó không được nói là tỏa sáng mà là lan tỏa. Điều này là do mặt trời lặn ở gần đường chân trời và gần như chạm đất. Nó thực sự trông giống như trải dài trên sông, rất sống động. Từ “lan” cũng có vẻ uyển chuyển, nhẹ nhàng, miêu tả sự dịu dàng đặc trưng của hoàng hôn mùa thu, mang đến cho con người cảm giác thân thiện, nhàn nhã.
Nửa sông xào xạc, nửa sông đỏ rực, thời tiết trong xanh lặng gió, dòng sông chảy chậm, mặt sông gợn sóng nhỏ.Những phần nhận được nhiều ánh sáng hơn sẽ có màu đỏ; những phần nhận được ít ánh sáng hơn sẽ có màu xanh đậm.Nó cho thấy những con sóng lung linh của dòng sông Dusk và sự thay đổi nhanh chóng của màu sắc ánh sáng dưới ánh mặt trời lặn.
Khi sương mát rơi xuống, cỏ ven sông phủ đầy những giọt sương pha lê.Những giọt sương trong vắt trên thảm cỏ xanh tựa như những viên ngọc khảm trên đó.
Trăng lưỡi liềm nhô lên, như chiếc cung mỏng manh treo trên bầu trời xanh.
Nhà thơ đã gói gọn hai cảnh đẹp tuyệt vời của trời đất thành một bài thơ - sương như ngọc và trăng như cánh cung.
Từ miêu tả dòng sông chạng vạng đến ca ngợi sương trăng, dường như thiếu một mối liên hệ về thời gian, và “đêm” đêm thứ ba tháng 9 vô hình kết nối thời gian. Nó được kết nối với “chạng vạng” ở trên và được kết nối với “sương” và mặt trăng ở bên dưới. Điều đó cũng có nghĩa là nhà thơ đã tận hưởng sương trên và dưới mặt trăng từ lúc hoàng hôn.